Thứ Hai, 15 tháng 6, 2009

Những "điềm báo" đáng mừng




Mượn câu nói của người Mỹ "Take a deep breath and take a step back" để quan sát lại tình hình tổng thể tại VN trong vòng 5 năm vừa qua, có nhiều điều cho chúng ta phải cảm thấy phẫn nộ, lo lắng. Tuy nhiên, có những biểu hiện, mà nếu nhìn kỷ, sẻ thấy những mục rã của chế độ cai trị đang hiển thị mà hầu như không có cơ hội "reverse" hay "re-habilitate itself," hay biểu hiện của một "imminent collapse" của chế độ cai trị hiện tại.

Năm 2005, đa số dân chúng ở thành thị, từ thành phần có học thức cho đến người dân bình thường, hớn hở lạc quan với việc VN gia nhập WTO với những lạc quan "hóa rồng" từ những tuyên truyền của chế độ. Nhưng 2005 là điểm đỉnh của hình parapol ngược, hay điểm cực đại của một con pháo "thăng thiên", chứ không phải của một "tên lửa" đã đạt đến điểm đỉnh và đã đến hồi phải "rơi xuống." Điểm đỉnh này không chỉ đánh dấu kết thúc những "kết quả" về kinh tế, nhưng đánh dấu cho những hỗn loạn xã hội bắt đầu "phát tác" từ những mầm mống suy hoại do tham nhũng, suy đồi đạo đức, etc. vốn đã "stack up" cả hơn hai thập niên, kể từ thời kỳ đổi mới.

Nếu đổi mới về kinh tế + lượng Kiều hối ồ ạt giúp cho nền kinh tế VN cải thiện cuộc sống của đa số người dân thành thị, thì chính những số tiền khổng lồ đó làm "hủ hóa" đại đa số đám quan lại của chế độ cai trị. Với chế độ cai trị từng ngày từng ngày trở nên "thao túng" và trở nên "dày mặt" hơn trong việc tham nhũng, dĩ nhiên đám quan chức sẻ trở nên dạn dĩ hơn trong việc xây nhà, mua xe, ăn chơi trác táng, với những đồng tiền tham nhũng quá dễ dàng.

Đó là bản chất chung của con người, khi tiền vào nhiều một cách bất chính thì không thể không xài bởi họ cảm thấy đồng tiền sẻ trở nên vô ý nghĩa, nếu họ cứ thu vào mà chẳng sử dụng nó. Cho nên, khi vài chục hay vài trăm người trong vài trăm ngàn (hay vài triệu) quan chức trong đám tham nhũng, bắt đầu ăn chơi gái gú, đánh bạc hàng triệu đô, hay mua xe hàng trăm ngàn đô không bị "sờ gáy", thì đám "tham quan" còn lại dĩ nhiên không dại gì không đi vào lối mòn "đã được rà mìn và dọn đường sẵn. Nếu nhìn lại VN trong giai đoạn này, năm 2005/2006 bắt đầu cho việc ồ ạt nhập xe ngoại thuộc dạng "hàng khủng" ở tại SG lẫn HN mà điểm đỉnh là hàng loạt xe "Maybach, Roll Royce hay Bentley" bạc triệu, mà giá trị của những xe nhập sau luôn "top" giá trị của những chiếc xe đã nhập trước trong hai năm 2007/2008, nhằm thể hiện đẳng cấp "tao hơn mày" của những trọc phú đỏ.

Trong lúc đó, nạn tham nhũng nghiêm trọng được những phe nhóm chính trong đám cai trị dùng như những đòn đánh "trả thù" để giữ thế cân bằng, được trá hình như những "quyết tâm chống tham nhũng" mà đa phần những người dân thường trong nước tin vào những "quyết tâm" như thế.

Vụ PMU 18 có thể nói là một "tai nạn" trong cuộc chiến giữa các phe phái, mà vô tình phe "miền Nam", tưởng đã thắng thế trong cuộc sắp xếp nhân sự vào năm 2005, thừa thắng xông lên. Từ một vụ cá độ bóng đá đơn giản, nhờ sự "phanh phui của báo chí" từ các tờ báo lớn gốc ở miền Nam, vụ án đã dẫn dắt liên quan đến những viên chức cao nhất (kể cả con cái của ngài Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh.) Và chuyện gì đến đã phải đến, tiêu biểu là cuộc phản công ngoạn mục như chúng ta đã thấy qua vụ hai phóng viên phải vô khám và ngài Nguyễn Việt Tiến vô tội.

Khi vụ PMU-18 bắt đầu bị "nhận cho chìm xuồng" trong giai đoạn 2006-2007, đám dân có trình độ chuyên môn vốn đang làm việc trong các cơ quan công quyền, bắt đầu ngán ngẩm trước những sự việc vô lý bắt đầu hiện diện: sự xa xỉ với việc mua sắm xe cộ hàng triệu đô, tham nhũng không bị đẩy lùi mà còn "tiến nhanh tiến mạnh" sau những tuyên bố hùng hồn của ngài Thủ Tướng đẹp trai, etc.

Nếu nhìn lại giai đoạn bắt đầu năm 2007-2008, hàng loạt những người có trình độ bắt đầu "từ quan" một cách ồ ạt ra khỏi các cơ quan nhà nước có trọng trách xây dựng, quản lý, và điều hành những chính sách vĩ mô về kinh tế, xã hội, trong những năm 2006-2008, để ra làm cho những công ty có vốn đầu tư nước ngoài. Sự ra đi của nhóm người trình độ có chuyên môn & vốn còn chút lòng tự trọng, để lại những cơ quan đầu não quan trọng nhất trong việc điều khiển quản lý hệ thống kinh tế, chính trị, xã hội của một đất nước trong tay của một đám người dốt nhất, tham nhũng nhất, luồn cúi nhất của hệ thống cai trị.

Sự chảy máu chất xám này đã được báo chí trong nước "liên tục" báo động, từ những cơ quan đầu não, vốn đã quá thiếu thốn "chuyên" nhưng thừa "hồng." Sự "di tản" này lại làm giảm thêm sự cản trở hay e dè ít ỏi nếu có từ những cơ quan công quyền này, thúc đẩy thêm sự lồng quyền tham nhũng ngày càng mạnh hơn từ những cơ quan này.

Chúng ta có thể thấy những lộn xộn "trống đánh xui, kèn thổi ngược" trong những chính sách đối phó với vụ khủng hoảng lạm phát/tín dụng của hai năm 2007/2008, khi những chính sách đưa ra, được thay đổi "xoành xoạch" đã gần như "bóp nghẹt" nền kinh tế VN trong giai đoạn này. Đây là hậu quả của sự chảy máu chất xám, khiến những kẻ ngu ngốc đưa ra những chính sách ngu xuẩn và không có sự đánh giá/phản biện của những người có chuyên môn cao từ trong nội bộ của các cơ quan này.

Trong khi đó, cuộc "quyết chiến chống tham nhũng" đã phá sản, những người vốn tin tưởng vào "sự quyết tâm chống tham nhũng của Đảng và Nhà Nước" giờ đây hiểu rõ họ chỉ là những con chốt thí (thậm chí Xe Pháo Mã vẫn bị thí như thường) trong ván cờ tranh giành quyền lợi/quyền lực. Và khi lực lượng ít ỏi còn chút lương tâm trong hệ thống cai trị buông xuôi thì những con rối sẽ chiếm lĩnh khán đài với những trò hề ô nhục mà chúng ta đang chứng kiến. Có thể nói, chưa bao giờ trong lịch sử của Đảng CSVN, những trò mua bán đổi chác của họ mang sự ô nhục, vô liêm sĩ như những gì đang diễn ra hiện tại. Nếu những màn "Đấu Tố Địa Chủ, Đánh Tư Sản, hay Cải Tạo Sĩ Quan QLVNCH" trong quá khứ là hệ quả của sự sai lệch về "ý thức hệ" hay ngu dốt về "văn hóa giáo dục" thì những "mua bán đổi chác" hiện nay của đám chóp bu đều mang chủ ý và chủ đích nhằm "trục lợi và bảo vệ quyền lợi cá nhân và phe nhóm." Đám người này hiểu rất rõ những tác hại gì mà đất nước và dân tộc VN đã và đang phải gánh chịu do những hành động vơ vét mà họ đang làm. Những tác oai tác quái mà chúng ta đang chứng kiến hiện nay là do sự "trốn chạy" cuối cùng của những người còn chút lương tâm đã ra khỏi hết hệ thống công quyền đã hoàn tất, những kẻ còn lại còn lại là đám cướp với một động cơ duy nhất "vét nhanh, vét sạch" theo kiểu "mạnh ai nấy vét" trước khi không còn gì để vét.

Như một đám sói đang "ngồm ngoàm" tranh giành xé nát con mồi, những ai đang "chọc gậy bánh xe" muốn cứu con mồi sẻ bị đám sói lang này vồ và cấu xé. Luật sư Định là một ví dụ tiêu biểu.

Những gì đang xảy ra là những biểu hiện cuối cùng của một "con bệnh" hết thuốc chữa. Có thể ví VN hiện tại như một cỗ xe lao dốc không phanh, mà những người có khả năng "hãm nó lại đôi chút" đã nhảy hết ra ngoài.

Cho nên, những hiện tượng gần đây tuy làm cho chúng ta "bất bình", nhưng nếu nhìn và phân tích kỷ càng, lại là những "điềm báo" đáng mừng cho một chế đô sắp suy vong. Nếu chúng ta không làm gì, cỗ xe này trước sau gì cũng phải "crash" ở đáy của vực thẳm. Nếu chúng ta nôn nóng muốn đưa nó về miền "vĩnh hằng" mau hơn, để dân chúng VN đỡ được cơ cực ngày nào hay ngày đó, thì hãy cùng nhau "gỡ bỏ" những gồ ghề trên con dốc để chiếc xe này chạy lẹ xuống thêm chút nữa.


Bài viết của unknown, thể hiện quan điểm riêng của tác giả.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét