Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2009

Bào mòn uy tín truyền thông có giữ được “ổn định chính trị”?_Phần 1



Bài của Trân Văn

Đến nay, Đảng và chính phủ Việt Nam vẫn xem việc duy trì sự “ổn định chính trị” là yếu tố đặc biệt quan trọng trong tiến trình cải cách để phát triển kinh tế và việc “tăng cường quản lý lĩnh vực thông tin, tuyên truyền”, được xác định như phương thức tối ưu để “giữ vững sự ổn định chính trị”.

Tuy nhiên, đã và đang có nhiều dấu hiệu cho thấy, cung cách quản lý, điều hành hệ thống truyền thông ở Việt Nam lại đang là nguyên nhân tạo ra nhiều bất ổn, đe dọa sự “ổn định chính trị” mà Việt Nam muốn giữ.

Lọat bài “Bào mòn uy tín truyền thông có giữ được ổn định chính trị?”, với ba kỳ, do Trân Văn thực hiện, sẽ mô tả các nỗ lực quản lý lĩnh vực thông tin, tuyên truyền, đang đe dọa mong muốn duy trì sự “ổn định chính trị” của Việt Nam hiện nay như thế nào.

Tổ chức, quản lý truyền thông

Việt Nam hiện có khỏang 700 cơ quan báo chí, bao gồm báo in, đài phát thanh, đài truyền hình, với khỏang 15.000 nhà báo được Bộ Thông tin – Truyền thông cấp thẻ hành nghề.

Tất cả các cơ quan báo chí ở Việt Nam đều có cơ quan chủ quản, hoặc là tổ chức đảng hay cơ quan công quyền, hoặc là các đòan thể, tổ chức chính trị, tổ chức xã hội – nghề nghiệp của trung ương hay địa phương.

Ngòai việc phải chấp hành sự chỉ đạo, sắp xếp của cơ quan chủ quản, các cơ quan báo chí ở Việt Nam còn bị giám sát bởi “Ban Tuyên giáo” của Trung ương Đảng và “Ban Tuyên giáo” của các địa phương, nếu cơ quan chủ quản của họ là những đơn vị trực thuộc tỉnh, thành phố.

Ban Tuyên giáo là tên gọi mới nhất của bộ phận thay mặt Đảng theo dõi, chỉ đạo những lĩnh vực tác động đến “tư tưởng, nhận thức” của công chúng.

Gần đây, sau hàng lọat nỗ lực “cải cách hành chính”, các cơ quan báo chí ở Việt Nam còn được cả Bộ Thông tin Truyền thông của chính phủ và các Sở Thông tin Truyền thông của địa phương tham gia “theo dõi, chỉ đạo”.

Hàng tuần, hàng tháng, lãnh đạo các cơ quan báo chí lần lượt được Ban Tuyên giáo của Trung ương Đảng và Bộ Thông tin Truyền thông của chính phủ triệu tập để nghe nhận xét – đánh giá về họat động tuyên truyền của báo giới trong tuần, hoặc trong tháng đã qua, cũng như nghe phổ biến chủ trương, định hướng tuyên truyền trong tuần, hoặc trong tháng sắp tới.

Nếu có cơ quan chủ quản là những đơn vị trực thuộc tỉnh, thành phố, các cơ quan báo chí còn phải tham dự thêm những cuộc họp tương tự do Ban Tuyên giáo và Sở Thông tin – Truyền thông của địa phương tổ chức.

Đảng toàn quyền sinh sát

Bởi xem “tư tưởng – nhận thức” là một “mặt trận quan trọng”, ngòai hệ thống cơ quan chủ quản - tuyên giáo - thông tin và truyền thông, việc bổ nhiệm những cá nhân lãnh đạo các cơ quan báo chí luôn được xem xét cẩn thận và thực hiện theo qui trình hết sức nghiêm ngặt, trải qua nhiều buớc và thường thì luôn phải có sự đồng ý của tất cả những cơ quan có liên quan như đã kể.

Đáng ngạc nhiên là được quản lý chặt, được nhắc nhở thường xuyên nhưng càng ngày, càng có nhiều cơ quan báo chí cũng như lãnh đạo cơ quan báo chí bị xem là đã phạm những “sai lầm nghiêm trọng”, phải “xử lý nghiêm khắc”.


Năm ngóai, con số nhà báo, cơ quan báo chí bị kỷ luật lập kỷ lục chưa từng có. Ðầu tiên là hai ông Huỳnh Sơn Phước và Trương Quang Vĩnh, cùng là Phó Tổng Biên tập tờ Tuổi Trẻ TP.HCM, không được “tái bổ nhiệm”.

Đến tháng 5, tới lượt phóng viên Nguyễn Văn Hải của tờ Tuổi Trẻ và phóng viên Nguyễn Việt Chiến của tờ Thanh Niên bị khởi tố, bị tạm giam rồi bị kết án vì “lợi dụng các quyền tự do, dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”.

Sang tháng 8, các ông: Bùi Văn Thanh - Phó Tổng biên tập tờ Tuổi Trẻ, ông Nguyễn Quốc Phong - Phó Tổng biên tập tờ Thanh Niên, Huỳnh Văn Sánh -Tổng thư ký tờ Thanh Niên, Dương Ðức Ðà Trang - Trưởng Văn phòng đại diện của tờ Tuổi Trẻ tại Hà Nội, cùng bị thu hồi thẻ hành nghề, bị cách chức vì liên đới trách nhiệm với sai phạm của hai phóng viên đã kể.

Trong đợt trừng phạt đó, còn một phóng viên tên là Trần Đình Dũng, của Báo Khoa học và Đời sống, bị thu hồi thẻ hành nghề do thực hiện một phóng sự ảnh, chụp các quan chức Việt Nam ngủ gật trên chuyên cơ chở ông Nguyễn Tấn Dũng công du Hoa Kỳ hồi tháng 6.

Ít tháng sau, có thêm hai ông Lý Tiến Dũng, Tổng biên tập và Ðặng Ngọc, Phó Tổng biên tập tờ Ðại Ðoàn Kết cùng bị cách chức vì “vi phạm kỷ luật tuyên truyền”.

Cuối năm, đến lượt ông Lê Hòang, Tổng biên tập tờ Tuổi Trẻ và ông Nguyễn Công Khế, Tổng biên tập tờ Thanh Niên bị buộc rời khỏi chức vụ lãnh đạo hai tờ báo này. Đó là chưa kể, trong năm 2008, còn hơn 20 cơ quan báo chí bị phạt tiền.

Tuy rất nhiều người cùng nghĩ như nhà thơ Nguyễn Tấn Cứ:

“Báo chí của nhà nước là công cụ thông tin của Đảng. Những điều Đảng cho nói thì chắc chắn họ phải nói. Điều gì không cho phép thì họ không được nói. Cho nên đối với trong nước, tự do thông tin là điều không thể bàn được. Luật Báo chí giống như luật đi đường, anh đi trật thì họ phạt.

Đối với báo chí, điều này rất đơn giản, các Tổng biên tập đều là đảng viên. Nếu là đảng viên mà tôi bảo anh không nghe thì tôi cách chức! nhưng cách đối xử với báo giới như thế, vẫn khiến nhiều tầng lớp trong xã hội tại Việt Nam, cũng như nhiều quốc gia, tổ chức bên ngòai Việt Nam xúc động và phản ứng.”

Những phản ứng đó có khiến chính quyền chùn tay, thậm chí chính quyền minh định rằng là sẽ tạo điều kiện cho báo chí họat động tốt, song gần đây lại xảy ra thêm hai sự kiện đáng chú ý khác.

Ngày 14 tháng 4 năm nay, Bộ Thông Tin – Truyền Thông công bố quyết định đình bản tờ Du Lịch trong ba tháng để “củng cố, kiện toàn tổ chức và nhân sự lãnh đạo của tờ báo” vì không chấp hành chỉ đạo, cho đăng những thông tin vi phạm nghiêm trọng Luật Báo chí, trên số báo Xuân 2009.

“Vi phạm nghiêm trọng” đó là gì? Trong một cuộc phỏng vấn do Đài chúng tôi thực hiện, ông Nguyễn Quốc Thái, Trợ lý Phó Tổng biên tập phụ trách tờ Du Lịch, giải thích:

“Nói về những bài trong số báo Xuân, trong đó có bài “Tản mạn đảo xa” của phóng viên Trung Bảo. Chúng tôi thấy rằng bài “Tản mạn đảo xa” chỉ thể hiện bức xúc, buồn phiền của một công dân khi quốc gia bị quốc gia khác xâm lấn quê cha, đất tổ của mình. Một biểu lộ về long yêu nước như vậy không nên bị kết án.”

Hai ngày sau khi quyết định tạm đình bản tờ Du Lịch được công bố, ngày 16 tháng 4, tờ Tuổi Trẻ đột ngột ngắt ngang lọat bài viết về hiện tượng công nhân Trung Quốc tràn sang Việt Nam, với lý do phóng viên “viết không kịp” dù không ai tin đó là lý do thật.

-------------------------------

Một nhà báo tên là Huy Đức, từng nhận xét trên blog mang tên Osin về cách hành xử của chính quyền với báo giới: Đa số những tờ báo mà chính quyền hiện thời đang ra tay chấn chỉnh, đều tự hạch toán kinh doanh, có những tờ báo đã nộp hàng trăm tỷ đồng tiền thuế cho nhà nước.

Những tờ báo ấy từ lâu đã sống và phát triển bằng tiền bạc của nhân dân nhưng trên thực tế, đem lại lợi ích thiết thực cho người dân không nhiều lắm.

Những tiếng nói thẳng thắn trên báo chí, chủ yếu, làm cho người dân tin tưởng nhiều hơn ở chính quyền và Đảng (về quyết tâm chống tham nhũng và dân chủ tự do). Niềm tin mà báo chí tạo ra ấy đôi khi đã giúp “xả” những ức chế trong dân và “tháo” được rất nhiều “ngòi nổ”.

Những niềm tin như vậy, liệu có còn không khi mà sau đợt xử lý báo chí hiện nay, chỉ còn lại những tờ báo chỉ biết ngoan ngoãn cúi đầu.

Khi hệ thống truyền thông chỉ còn những tờ báo ngoan ngõan cúi đầu như mong muốn của chính quyền, chính quyền có giữ được sự “ổn định chính trị” như mình muốn? Đó sẽ là nội dung phần 2 của lọat bài này.


Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2009

LỜI BỘC BẠCH CỦA MỘT ĐẢNG VIÊN

Bài viết sau đây là của 1 đảng viên đảng Cộng sản Việt nam bức xúc trước nạn tham nhũng và dối trá đang tràn lan trong nội bộ đảng. GTC mạn phép đăng lại để phổ biến cho nhiều người được biết sự thật trong lòng đảng Cộng sản Việt nam


Lâu nay tôi không viết blog, không comment vì tôi sợ. Tôi nghe được những thằng bạn làm bên an ninh nói rằng đang thực hiện những chỉ thị của cấp trên rất quyết liệt để tìm ra dấu vết tông tích của những blogger “có vấn đề” để có cách xử lý thích đáng. Tôi thực sự sợ, có lẽ là tôi hèn nhát. Nhưng hôm nay tôi muốn viết, tôi buộc phải viết, tôi không giải thích được tâm trạng của mình lúc này, nhưng tôi cảm nhận rõ ràng một sự thôi thúc phải nói ra những gì mình suy nghĩ cho nhiều người đọc. Sự thôi thúc đó đến từ đâu tôi cũng không chắc, nhưng thật tình là tôi vẫn rất run sợ khi post bài này, tôi không phải là người dũng cảm, nhưng tôi thấy mình cần làm điều đó. Và tôi cũng chỉ có nơi này để viết, để nói ra được sự thật, blog là nơi duy nhất ở xã hội này người ta có thể nói thật, còn lại đều là một cuộc sống dối trá với chính mình và mọi người.


Tôi đã gần 50 tuổi, đang làm cho một viện nghiên cứu của Nhà nước, đã được 15 năm tuổi Đảng. Thật lòng là tôi đã nghĩ đến việc ra khỏi Đảng nhưng lại không dám thực hiện, tôi không đủ can đảm và mạnh mẽ để chấp nhận một cách kiếm sống mới hoàn toàn mà tôi không tự tin với nó. Mà bỏ Đảng thì chỉ còn cách bỏ cơ quan. Đã suy nghĩ rất nhiều cách mưu sinh khác nhưng vẫn không thấy cái nào là được. Các con tôi phải còn vài năm nữa mới có thể tự lo được. Lương hai vợ chồng cộng lại mới hơn chục triệu. Riêng tôi mỗi năm được thêm vài công trình nghiên cứu, chia ra cũng được khoảng 30-40 triệu đồng. Cái này chính là bổng lộc mà cấp trên ban phát vì nghiên cứu cho có, xong cho vào tủ, chủ yếu là viết theo ý muốn cấp trên rồi lập hội đồng khen nhau mấy câu, thế là xong. Giàu thì chủ yếu là các sếp lớn vì đề tài nào các sếp cũng có tên để chia tiền dù chẳng làm gì, có khi cũng chẳng nhớ nổi cái tên đề tài. Còn chưa kể những thứ quyền lợi mua sắm khác. Nói chung là nếu lên được trưởng phòng thì không phải lo tiền bạc, người ta cúng cho mình. Do vậy mà trong nội bộ người ta đấu đá giành giật nhau ghê lắm, vào Đảng cũng chỉ hy vọng lên được chức cao hơn. Nói thật là ngày xưa tôi vào Đảng cũng với động cơ như thế, nhưng không nghĩ rằng như thế chỉ mới là cái bắt buộc sơ đẳng, muốn ngoi lên được đòi hỏi phải nhiều thủ thuật lắm, và phải biết luồn cuối thật giỏi, chà đạp người khác mà không bị cắn rứt. Mà cả 2 cái này tôi đều dỡ, có lúc thấy phải làm nhưng làm cũng không đạt yêu cầu. Chuyên viên như tôi (dù là được xếp vào ngạch cao câp) bây giờ toàn phải nói vẹt, nói dối đến mức mất tư cách mà chẳng biết phải làm sao. Giờ mới thấy mình hèn nhưng đã muộn. Tự an ủi trấn an mình “mưu sinh mà, thôi đành vậy…”

Những người Đảng viên như tôi mình bây giờ chiếm đa số tuyệt đối trong Đảng, đến 95%. Hồi tháng 4 năm ngoái, tôi được đọc một bản nghiên cứu của Viện Nghiên cứu Dư luận Xã hội, đây là tài liệu chính thức nghiên cứu theo yêu cầu của Bộ Chính Trị . Qua đó nói rõ rằng Đảng viên bây giờ đều chán nãn và bi quan, không còn tin vào đường lối chủ nghĩa Cộng Sản và học thuyết Mác Lê-Nin nữa, Đảng viên chỉ hy vọng vào sự đổi mới của Đảng. Nhưng bây giờ Đảng đã không còn đổi mới nữa, đang đi vào ngõ cụt. Hầu hết những Đảng viên như tôi bây giờ đều mong muốn một sự thay đổi, nhưng họ lại sợ thay đổi. Lý do quan trọng nhất là họ sợ bị trả thù như lịch sử đã từng xảy ra, như Đảng đã từng làm, họ nghe thấy sự hung hăng và cực đoan của các Việt Kiều qua các lần biểu tình chống đối người trong nước qua làm họ sợ. Rồi kiểu tuyên truyền của Đảng cũng tăng thêm điều đó, nếu bạn là Đảng viên, đi họp sinh hoạt Đảng thì sẽ nghe thấy những lời lẽ cảnh báo rất nặng nề, nào là các thế lực thù địch, nào là sẽ không đội trời chung với Đảng viên, âm mưu diễn biến hòa mình có thể mất nước v.v..

Nhưng cái làm xói mòn niềm tin ở Đảng nhất là tham nhũng và đặc quyền thì Đảng chẳng có một biện pháp hiệu quả nào ngăn chặn, nếu không muốn nói là Đảng phải duy trì nó để sống và để cai trị quan chức. Cơ quan tôi và nhiều nơi khác suốt ngày bàn tán về việc ông Lê Thanh Hải đã chi ra cả trăm tỷ đồng để hối lộ cho những vị ủy viên Bộ Chính Trị vào TpHCM để xem xét việc cách chức ông ta vì dính đến vụ PCI. Giờ ông ta tuyên bố với đám đàn em kinh tài là vững như bàn thạch vì không những thế, Thủ Tướng còn nhận của ông ta mấy triệu đô la nữa. Giờ là lúc ông ta ra sức vơ vét và tạo điều kiện cho các đàn em kinh tài vơ vét để bù lại những gì đã phải chi ra để chạy cho ông ấy. Những chuyện này giờ đây tồn tại như một sự tất yếu, chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Tôi đang đứng trước một trạng thái chông chênh, giữa những lựa chọn không dễ dàng: theo hiện trạng và thói xấu của xã hội để sống dễ dàng hoặc thay đổi để ko theo nó, hay tham gia vào những sự thay đổi của người khác làm xã hội tốt hơn. Tôi muốn 2 cái sau nhưng nhiều lần đã không vượt qua được chính mình. Hàng này tôi bị buộc phải học và thực hành theo gương và đạo đức HCM nhưng toàn là những gì đạo đức giả và ngụy quân tử. Tôi là người luôn kính trọng Chủ Tịch HCM ngay cả khi đã đọc được những mặt trái của Bác. Tôi giữ thái độ đó vì tôi cho rằng Bác là một con người. Nhưng cách mà Đảng đang tuyên truyền về hình ảnh và đạo đức của Bác, bắt mọi người học tấm gương của Bác là cách mà người ta thường làm để ca ngợi những vị giáo của các tôn giáo. Thật đáng buồn là những điều như vậy chẳng những không làm tôn lên hình ảnh của Bác mà ngược lại, vì Bác không có những điều cần thiết của một giáo chủ tôn giáo. Thời buổi bây giờ không còn là những thế kỷ trước, thông tin quá nhiều, nhanh và dễ kiểm chứng thì không thể tạo ra những myth (huyền thoại) để dẫn dắt lòng tin của mọi người được. Tôn giáo được tạo ra từ các myth vốn là những hiểu biết sai lầm, có thể là dối trá nhưng lại mang ý nghĩa huyền thoại, thần thoại. Người ta đang làm cho hình ảnh Bác ngày càng trở nên méo mó và dối trá.

Gần đây tôi bắt đầu tin dần vào những gì vô hình như là định mệnh, số phận, vận nước, ... Không tìm thấy căn cứ khoa học nào, nhưng có lẽ niềm tin là tâm linh, không phải biện chứng khoa học. Do vậy, tôi cũng hy vọng như nhiều người dân đang hy vọng, hồn thiêng sông núi sẽ phù hộ cho vận mệnh của đất nước. Tôi muốn nói với những người muốn mưu sự lớn và thực sự vì đất nước nhân dân, hãy nhắm vào những gì thiết thực nhất vì cuộc sống của đa số người dân, đừng có giương ngọn cờ dân chủ nhân quyền làm mục đích chính, những điều đó với người dân còn xa vời lắm. Chính quyền hiện này dù làm ra vẻ chống đối và mạnh tay với những người đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền; giả bộ như là sợ những điều đó đe dọa sự cầm quyền của họ nhưng thực ra họ rất mong muốn những những người đấu tranh này lao vào những mục tiêu như vậy vì chúng chẳng thể nào thu hút quần chúng trong vài chục năm nữa. Họ ra vẻ cái này là gót chân Achile của Đảng nên phản ứng rất dữ dội, làm cho những người đấu tranh cứ tưởng thật là mình đã nhắm vào đúng tử huyệt của đối thủ và cứ thế hút đầu vào đá. Những gì thiết thực đối với quần chúng thì rất nhiều, nhiều vô kể, không thể nhắm đến hết tất cả một lúc được. Những con người sáng suốt sẽ nhận ra một vài điểm thật quan trọng từ những nhu cầu này, nhấn mạnh nó, giương nó lên làm ngọn cờ để tạo ra động lực cho đa số dân chúng thì mới có thể tạo ra lực lượng và thế lực thay đổi cái hiện nay được. Điều đáng mừng là một vài năm gần đây đã thấy xuất hiện vài người có tầm nhìn như vậy, không lao vào những khẩu hiệu dân chủ nhân quyền mà nhìn được những mấu chốt từ những gì rất thiết thực. Tôi có hân hạnh được trao đổi với những người như vậy trên blog và cảm nhận được sức mạnh tư duy của họ cho dù họ không nói gì về điều đó.

Nếu ai muốn copy bài này để phổ biến thì cứ tự nhiên làm đừng hỏi ý kiến tôi. Mà cũng mong các bạn hãy làm điều đó vì có thể một ngày nào đó, tôi không đủ sự can đảm, không vượt qua nổi sự hèn nhát nên sẽ xóa hẳn cái blog này. Tôi đã từng nghe cánh an ninh nói rằng sẽ dựa vào quan hệ của con rễ Thủ Tướng, là Việt Kiều trong giới tài phiệt, can thiệp với Yahoo để “lôi ra ánh sáng” kẻ nào là Change We Need để trị tội vì đã “vu khống” thanh danh của gia đình “phò mà”. Chuyện ấy cũng vài tháng nay rồi nhưng vẫn thấy Change tiếp tục viết bài, có thể là họ không làm được, và cũng có thể là chưa làm được. Nếu một ngày nào đó mọi người thấy blog này biến mắt hẳn thì xin hãy hiểu và thông cảm cho tôi. Tôi rất biết ơn ai đó copy bài này về blog của mình để những gì tôi viết còn lưu lại được.

Đa số Đảng viên và quan chức hiện nay đều hèn nhát như tôi vậy, những người dũng cảm có tư cách thì rất ít, những người này đều không lên cao được. Những kẻ chức vụ càng cao thì không những hèn mà còn nhát, thượng đội hạ đạp. Bản chất bọn chúng là những kẻ sợ sệt đủ thứ, chúng chỉ hung hăng khi nắm quyền lực trong tay và đối xử thô bạo với kẻ dưới hoặc những người không có chút quyền gì. Tôi đảm bảo rằng, khi có một sự thay đổi bọn người này là những kẻ trốn chạy đầu tiên hoặc quay ngoắc tức thì theo lực lượng mới. Bọn chúng đa số (tôi là thiểu số) đều là những kẻ giàu có, giờ thì lắm tiền nhiều của, sợ chết và sẵn sàng trở thành kẻ phản bội cho người khác sai bảo nếu được đảm bảo rằng không làm gì bọn chúng.

Sự sụp đổ và thay đổi là chắc chắc và không thể tránh khỏi, nhiều người bảo rằng sẽ rất nhanh, nhưng cũng có người bảo rằng sẽ chưa thể trong một hai năm nữa. Tôi thì nghĩ điều đó không tùy thuộc vào Đảng, vào Chính quyền nữa, cái này ngoài khả năng của họ rồi. Nó tuỳ thuộc vào lực lượng thay đổi có thể hành động lúc nào thì lúc đó sẽ có sự thay đổi. Còn thay đổi như thế nào thì lại tuỳ thuộc vào cái lực lượng này có muốn làm điều tốt cho người dân hay không. Thật là khủng khiếp nếu đất nước này tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.

Hãy tha thứ cho tôi nêu ai đó vô tình bị xúc phạm từ những điều tôi viết, nhưng tôi vẫn tin những người đó rất ít, đếm trên đầu ngón tay. Tạm biệt mọi người, cũng có thể là vĩnh biệt…. Chúc mọi người vui khỏe và an toàn, chúc Việt Nam thay đổi tốt đẹp.


Tôi đã thực sự ân hận vì đã vào Đảng.






Bài viết được lấy từ blog của Psonkhanh

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2009

TT Dũng: những nước cờ đi sai hay đang ở trong thế yếu !!! (GTC)

Vào tháng 6 năm 2006, một nhân vật sáng giá được đặt nhiều kỳ vọng không chỉ trong hàng ngũ đảng Cộng sản mà còn có cả những tầng lớp nhân dân sẵn sàng ủng hộ đã được đảng Cộng sản Việt nam chọn lựa để đưa vào chức vụ Thủ tướng của Việt nam: Nguyễn Tấn Dũng, đây là vị thủ tướng trẻ tuổi nhất (sinh ngày 17-11-1949) trong vòng 40 năm và đã từng là phó thủ tướng dưới thời ông Phan văn Khải, và việc đề cử này đã được Quốc Hội CSVN chính thức chấp thuận.







Trong bài diễn văn khai mạc tại Quốc Hội, ông Nguyễn Tấn Dũng đã hứa sẽ làm hơn nữa để ngăn chặn nạn tham nhũng bằng cách trong sạch hóa chính phủ và hứa sẽ bồi thường cho những ai là nạn nhân đau khổ của những quyết định phi pháp do các quan chức gây ra. Trong thời gian này, vụ tham nhũng PMU18 đang được phanh phui, nên các phóng viên báo chí và đông đảo mọi người dân tích cực hưởng ứng lời hứa của vị thủ tướng mới, mạnh dạn tố cáo những tiêu cực của các quan chức, ngay cả trong ngành Công an cũng khí thế tưng bừng trong việc chống tham nhũng.


1. Trước quá nhiều "đồng chí" cấp cao có dính líu đến tham nhũng, phe bảo thủ trong đảng vùng dậy quyết ăn thua đủ với vị thủ tướng mới này, ông TBT Mạnh lập tức đi Trung Quốc, sau khi ở Trung quốc về, một chiến dịch đè bẹp những ai chống tham nhũng bắt đầu, và ông TT Dũng đã không có đủ lập trường kiên quyết và sức mạnh để đánh trả lại phe này, kết quả vụ PMU18 thật ngược đời : phe chống tham nhũng bị đánh tan tác, 2 nhà báo năng nổ Nguyễn việt Chiến (1952) và Nguyễn văn Hải (1975) bị bắt, thiếu tướng Phạm Xuân Quắc (Trưởng ban chuyên án PMU18) và thượng tá Đinh Văn Huynh (nguyên trưởng Phòng 9, C14) bị khởi tố, trong nước cờ này nếu ông TT Dũng giữ được lời hứa thì có lẽ cục diện ngày nay đã khác rất nhiều trong con mắt của người dân lẫn thế giới.


2. Trong vụ "Tòa Khâm sứ" và "Thái Hà" , ông TT Dũng đã ghé thăm cả tòa thánh Vatican ở Rome (25-1-2007) lẫn tòa Khâm sứ ở Hà nội (30-12-2007) cùng với những lời hứa sẽ giải quyết êm đẹp, nhưng rồi phe bảo thủ đã lấn lướt dùng sức mạnh của mình để xây dựng thành hai công viên(3-10-2008 và 8-10-2008), và như thế ông TT Dũng đã không giữ được lời hứa, vì ông đã tính nước cờ sai hay ông bị chèn ép không thể làm theo ý muốn ?




3. Nhưng hậu quả của 2 vụ này thật tai hại, Nghị viện Châu âu tạm ngưng hợp tác , Phòng thương mại Hoa kỳ Ancham đóng băng việc giải ngân viện trợ 20tỷ đô la mà TT Bush đã hứa dành cho Việt nam nhân chuyến thăm Mỹ của TT Dũng.






Trong cơn khốn quẫn Kinh tế Tài chính không thể tự xoay sở, TT Nguyễn tấn Dũng đã phải đi Trung Quốc cầu viện, tại đây ông Dũng đã được đón tiếp long trọng (coi thêm ở đây) , khi trở về Việt nam ông Thủ tường Dũng đã trở thành 1 con người hoàn toàn khác, từ việc chống đối dự án Bauxite Tây nguyên bỗng quay ngoắt ủng hộ và nâng thành "chủ trương lớn". Ông còn chỉ thị cho mở Học viện Khổng tử, một việc làm chưa có tiền lệ đối với các trung tâm văn hóa của các nước khác, ngoài ra ngày 25-4-2009 ông còn đến khởi công dự án đường cao tốc Nội Bài - Lào Cai, con đường này sẽ nối Côn Minh (TQ) đến Hải phòng.



"Đây là một trong những tuyến đường hợp tác phát triển tiểu vùng sông Mê Kông mở rộng, góp phần thực hiện thành công thỏa thuận giữa Chính phủ Việt Nam và Chính phủ Trung Quốc về xây dựng, phát triển hai hành lang, một vành đai kinh tế", Thủ tướng nói.


Lệ thuộc vào Trung quốc chính là sai lầm lớn nhất mà ông TT Nguyễn Tấn Dũng đã chọn, với sai lầm chiến lược này, ông ta sẽ phải trả giá rất đắt sau này.


4. Chính sách của đảng Cộng sản Việt nam đối với đảng viên là không được kết hôn với gia đình Ngụy quân Ngụy quyền (theo cách gọi của họ), nhưng ông TT Dũng đã phớt lờ khi cho con gái là Nguyễn Thanh Phượng kết hôn với Nguyễn Bảo Hoàng ( 16/11/08), tổng giám đốc điều hành quỹ đầu tư IDG Ventures tại Việt Nam, là con của Thứ Trưởng VNCH : một Ngụy quyền thứ gộc, việc này đã bị hầu hết đảng viên nhìn với con mắt khó chịu, chắc chắn sẽ ảnh hưởng nhiều đến sự nghiệp của ông Dũng sau này.


Những nước cờ sai lầm, cộng với việc quay ngoắt 180 độ của của TT Nguyễn Tấn Dũng, chúng ta chỉ có thể hiểu là ông ta đang ở thế yếu, ngay cả ông chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết cũng đã nóng mặt bật đèn xanh cho tỉnh Bình Dương thu hồi đất của chị ruột Thủ tướng, cho thấy ông Dũng đang ở vị trí nào trên cung bậc chính trị hiện nay !

Không còn giữ được lập trường, không còn giữ được lời hứa, không còn giữ được quy định, thì ai còn có thể tin khi ông Dũng nói:


"Tôi xin nói suy nghĩ riêng của mình. Tôi yêu nhất, quý nhất là sự trung thực, ghét nhất, giận nhất là sự giả dối!”


Thế nhưng có lẽ ông đã rất tin vào chỗ dựa Trung quốc, nên đã mạnh miệng tuyên bố rằng kinh tế Việt nam sẽ phục hồi vào tháng Năm 2009. Tuy vậy tạp chí The Economist cho rằng với những gì diễn ra trong thực tế cho tới nay thì người ta thấy ông thủ tướng giống thầy lang hơn là thầy thuốc.

Thứ Hai, 20 tháng 4, 2009

UY VŨ BẤT NĂNG KHUẤT (GTC)

Hôm nay 20/4/2009 khi vào blog của chị Tạ Phong Tần, GTC đã rất bỡ ngỡ khi thấy chị treo blast:


"Theo yêu cầu của CA TPHCM bài ĐIẾU CÀY: UY VŨ BẤT NĂNG KHUẤT phải xóa bỏ *vì lợi ích quốc gia*, tớ là người nhiệt tình yêu nước nên cái gì *vì lợi ích quốc gia* là hưởng ứng ngay"




GTC đã thật sai lầm khi nghĩ rằng áp lực của đảng và NN Việt nam đè trên chị Tần đang dần nới lỏng, nhưng không phải thế, nó vẫn được đè nặng trên từng centimét. Và hôm nay nó đã tràn ra cho tất cả chúng ta được thấy.


Bản thân GTC thấy bài UY VŨ BẤT NĂNG KHUẤT chẳng có gì là vi phạm pháp luật hay lợi ích quốc gia cả, nhưng chắc là vi phạm vào lợi ích của những người cam tâm bán nước cho Tàu, bất chấp lời khuyên can của mọi tầng lớp nhân dân, hòng giữ lại cái chế độ đầy dối trá và tham nhũng, nên những tên tay sai này phải chỉ thị cho cấp dưới áp lực buộc chị tháo gỡ.


GTC xin mạn phép chị Tần đăng lại bài UY VŨ BẤT NĂNG KHUẤT :




Cách đây khoảng một tháng, Ba Sài Gòn gọi điện cho tôi:


- Chị biết tin gì chưa, Thiên Sầu nó nói tháng 5 này anh Điếu Cày được ân xá!


Tôi trả lời:



- Thằng Thiên Sầu nó đào đâu ra cái tin hài ra phết. Ân xá thường vào những dịp Tết, Lễ bự bự. Tháng 5 này có cái quái gì mà tự dưng lại ân xá? Nếu có ân xá thì cũng không có tên anh Hải đâu.


- Sao vậy?. Ba sài Gòn ngạc nhiên.


- Muốn ân xá trước hết phải viết đơn xin ân xá. Nó gần gũi với anh Hải như vậy mà không biết tính anh ấy sao. Anh Hải không đời nào chịu viết đơn xin ân xá đâu. Nếu viết đơn thì không phải là Điếu Cày.


- Ừ, chị nói đúng.


* * *


Hôm đầu tháng này, tôi đến nhà thăm chị Tân. Chị kể chuyện vượt hơn 300 km từ Sài Gòn xuống trại giam Cái Tàu thăm anh Hải. Vào trại, một anh cán bộ dẫn anh Hải ra phòng gặp thân nhân. Vừa ngồi xuống anh ta đã nổ một lô một lốc cà long nhong các quy định này kia nọ lung tung. Đợi anh ta nói hết, chị Tân mới thủng thỉnh bảo anh ta rằng: "Anh có thể nói những điều ấy với những người khác, với ông Hải thì không cần phải nói, vì tôi biết nếu các anh không canh giữ ông Hải cũng sẽ không bỏ đi đâu cả. Chúng tôi không có tội nên không việc gì phải chạy trốn. Tôi dám khẳng định với anh, ông Hải mà trốn thì tôi không phải là con người". Anh cán bộ hết nói luôn.


Anh Hải trông bề ngoài ốm nhom, nói năng nhỏ nhẹ vậy chớ bản tính kiên quyết, cứng rắn, đã quyết định điều gì thì không thay đổi.


Có ai đó đã từng nói: "Nhà tù là nơi rèn luyện nhân cách". Đúng vậy, với Điếu Cày thì bốn bức tường phòng giam không nhốt được ý chí con người.


Sài Gòn, ngày 19/4/2009


Kỷ niệm tròn 1 năm ngày Điếu Cày bị bắt


Tạ Phong Tần



bài UY VŨ BẤT NĂNG KHUẤT còn lưu trong Google cache:



và cả ở đây nữa:



Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2009

Bàn về chuyến đi Nhật của TBT Mạnh (GTC)



Chỉ còn vài ngày nữa là tới thời điểm TBT Nông Đức Mạnh phải đi Nhật để bàn về hợp tác về đầu tư, thương mại, nhưng chủ yếu là bàn về viện trợ phát triển chính thức (ODA) của chính phủ Nhật cho Việt Nam. Chắc mỗi chúng ta đã nghe báo chí lề phải nói nhiều về việc chính phủ Nhật đã nối lại viện trợ ODA cho Việt nam sau vụ bắt giữ ông Huỳnh Ngọc Sỹ, nhưng đó chỉ là bề nổi của vấn đề, đúng là chính phủ Nhật đã nối lại viện trợ ODA cho Việt nam, nhưng để có được điều này, phía Việt nam mà đại diện là Bộ Trưởng KHĐT Võ Hồng Phúc đã phải sang Nhật nhượng bộ một số vấn đề về Kinh tế (coi thêm ở đây), nhưng để được giải ngân thì phải chờ xem ông TBT Nông Đức Mạnh hứa hẹn như thế nào về Chính trị trong chuyến đi Nhật sẽ diễn ra từ ngày 19-4-2009 đến 22-4-2009.


Trong bối cảnh Kinh tế nhiều biến động như hiện nay, việc đi sang Nhật của TBT Mạnh là việc chẳng đặng đừng, vì chuyến đi này đã được phía Nhật tính trước trong thế thượng phong, và ông Mạnh chỉ còn có nước sang Nhật để gật, nhưng với bản chất dối trá của Cộng sản xưa nay, ông Mạnh và Đảng CSVN vẫn còn hy vọng sẽ qua mặt được chính phủ Nhật sau này, dù cho có ký kết thỏa thuận gì đi chăng nữa. Nhưng với bang giao Việt-Nhật được thiết lập trong thời gian khá lâu, chính phủ Nhật hoàn toàn biết cần phải làm gì với Đảng CS Việt nam, nhất là sau vụ nhận hối lộ của ông Huỳnh Ngọc Sỹ, họ đã thuần thục trong việc móc mồi câu, con cá thì đã cắn câu, vấn đề bây giờ chỉ còn là giật lúc nào cho thích hợp, và bây giờ là lúc thử xem có thể giật được chưa, hay cá vẫn còn nhỏ ! Tất nhiên những người Cộng sản Việt nam cũng biết là Nhật đang nhá mồi, nhưng không ăn cũng chết, bài học bô xít Tây nguyên vẫn còn đó, tưởng tránh vỏ dưa ai dè gặp vỏ dừa, tránh các nước thuộc khối tự do dân chủ để đớp cái bô xít của Tàu xem ra còn tai họa hơn nhiều !

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2009

Lòng yêu nước bất diệt phải để nơi nào ???

Xưa nay, chính thể ở bất cứ quốc gia nào cũng phải tìm mọi cách để lòng yêu nước của mỗi người dân được nâng cao, có yêu nước thì mới có thể chống được giặc ngoại xâm, có yêu nước thì mới thấy thân phận của nước nhà mà cố gắng đóng góp trí tuệ công sức, ngay cả Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng nói :"Không có dân tộc nào trên thế giới trở thành một dân tộc lớn mạnh nếu họ không yêu quý, tôn thờ đất nước mình." Việc cấm đoán lòng yêu nước của người dân chỉ có ở những chế độ đô hộ, thực dân, bù nhìn, làm tay sai cho nước ngoài, những chế độ này thường tìm đủ cách để chuyển hướng lòng yêu nước sang nơi khác, vì chính lòng yêu nước này sẽ là mối đe dọa cho sự tồn tại của những thể chế này.


Vậy thì Đảng và nhà nước Việt nam khi cấm đoán lòng yêu nước của người dân, họ đã tự xếp mình vào loại thể chế nào?


Khi lòng dân đang dâng cao, bất mãn với việc Trung Quốc bất chấp công pháp quốc tế, ngang nhiên mang quân chiếm Hoàng Sa và Trường Sa, đưa ải Nam Quan vào bản đồ Trung Hoa, thì những cuộc biểu tình mít tinh không có gì là sai trái, và cũng không thể biện minh bằng bất cứ lý lẽ nào cho việc bắt bớ đàn áp những người yêu nước trừ khi chấp nhận làm tay sai cho giặc Tàu, chỉ còn có thể gọi họ là bọn tay sai khốn nạn, nhưng những kẻ tay sai giặc Tàu này lại còn khốn nạn hơn khi đưa Tây Nguyên, yết hầu của dân tộc Việt cho bọn Tàu khựa nắm giữ bất chấp những lý lẽ can ngan của tất cả những người Việt yêu nước thương nòi.


Tại sao nhà cầm quyền Việt nam làm như thế ?

Điều này có nguyên nhân sâu xa từ sự sụp đổ của chủ nghĩa Cộng sản, khi lý tưởng Cộng sản được thực tế chứng minh là sai lầm, những người Cộng sản Việt nam trở nên mất phương hướng, mò mẫm tìm lối đi để bảo vệ lợi ích riêng của Đảng mà quên đi cái lợi ich chung của nước nhà, họ phát triển cái gọi là Kinh tế thị trường theo định hướng Xã hội chủ nghĩa, thực chất là cho người dân sống theo hình mẫu tư bản nhưng lại cố gắng đàn áp dân chủ để giữ lại cái tư lợi của Đảng, đây là 1 sách lược chất chứa đầy mâu thuẫn nội tại, và mâu thuẫn sẽ dần lớn lên và sẽ dẫn đến sụp đổ hệ thống (system corrupt).


Nhưng phát triển Kinh tế thị trường chỉ làm thỏa mãn những người dân chăm chút làm ăn, còn những thành phần khác như Quân đội, Đảng viên, thì phải ứng xử ra sao? Ta có thể thấy ngay một điều là không có quân đội nước nào lại được phép kinh doanh như ở Việt nam, đây là một chiêu thức mới để mua chuộc quân đội nhằm mục đích kéo quân đội đứng về phía Đảng CSVN, tập cho quân đội biết yêu tiền hơn yêu nước, nhưng dẫu thế, càng ngày sẽ càng có nhiều tướng tá nhận ra điều sai trái này và sẽ nhận chân ra mục đích chính của quân đội là bảo vệ đất nước chứ không phải để kiếm tiền hay đàn áp người dân.


Riêng đối với những Đảng viên đảng CSVN, biện pháp mua chuộc họ lại là bỏ qua những vụ việc tham nhũng mà họ đã hay sẽ gây ra, thực tế ta thấy qua những vụ việc bắt bớ 2 nhà báo Chiến và Hải đã minh chứng điều này, những ai gây khó dễ cho quyền lợi của đảng viên đều có nghĩa là chống lại biện pháp mua chuộc đảng viên của đảng CSVN, cần phải được loại trừ cho dù họ cũng là đảng viên (Tướng Quắc và nhà báo Hải nằm trong trường hợp này).


Thế nhưng việc mua chuộc này lại không thể áp dụng rộng khắp cho các thành phần được, càng ngày ta sẽ càng nhận thấy sự phân hóa giữa các thành phần được và không được đảng mua chuộc, và những người Việt yêu nước chân chính sẽ luôn luôn chờ dịp để bộc lộ ra lòng yêu nước của mình, số phát hành "Giai phẩm Xuân Kỷ Sửu 2009" của tờ Du lịch là minh chứng cho xu hướng này, chắc chắn toàn bộ ban biên tập đã ý thức rất rõ cái tai họa sẽ giáng xuống đầu họ, nhưng dòng máu Việt quật cường đã không cho phép họ cúi đầu khuất phục: Thà một lần chết vinh còn hơn một đời tủi nhục. Chính phó TBT Nguyễn Trung Dân đã nói:

"Người Việt Nam nào cũng làm như tôi (khi ông quyết định cho đăng bài). Động viên lòng yêu nước của người dân thì có gì mà không làm?"




Vậy người dân Việt bây giờ phải để lòng yêu nước ở đâu ?

Trước một nhà nước cam tâm làm tay sai cho ngoại bang, đàn áp những người Việt yêu nước, thì việc đầu tiên những người có nhiệt huyết với dân tộc là phải tìm mọi cách xóa bỏ đi cái chế độ tay sai, dối trá và tham nhũng này, sau đó mới có thể chống được ngoại bang xâm lược và xây dựng nên một đất nước Tự do dân chủ và mỗi người đều có được những quyền của một con người thực thụ, chứ không phải cái quyền được ăn được sống như con vật hiện nay.





Thứ Hai, 13 tháng 4, 2009

Sự thiếu văn hóa đến từ đâu ??? (GTC)




Nhiều bạn trẻ vô tư bẻ cành, hái hoa tại lễ hội hoa anh đào năm 2008. Ảnh: Siesta Cafe.


***


Trước một lễ hội hoa Anh Đào 2008 bị cướp bóc tan hoang, đảng và nhà cầm quyền Việt nam vẫn cố chấp không chịu thừa nhận đó là kết quả của 1 nền văn hóa lệch lạc để sửa sai, mà vẫn mù quáng đổ thừa cho người ngoại tỉnh, cá biệt, và thay vào đó họ lại cho huy động 1 lực lượng lớn đến 500 công an chìm nổi để bảo vệ hội hoa Anh Đào 2009 chỉ có 6 cây !!!. Thật đáng xấu hổ !!!


Hàng rào dày đặc công an bảo vệ cây hoa Anh Đào


***


Nhưng lần này , lễ hội Hoa Anh đào 2009 lại không cho thấy nền văn hóa lệch lạc ấy đến từ người dân, mà đến từ phía nhà cầm quyền và những người tổ chức, hình ảnh 5 người công an chìm nổi đang đàn áp anh Ngọc Cung, một người khiếm thị, vốn không thể phân biệt hoa thật hay giả bằng mắt mà phải nhận biết từ mùi hương và những ngón tay, cho thấy sự thiếu văn hóa trầm trọng của nhà cầm quyền Việt nam.



Ngày đầu toàn là hoa giả, anh Ngọc Cung đã thử sờ vào để xem sự khác biệt.



5 Công an chìm nổi lực lưỡng :"Chỉ để đàn áp một người mù"



...và lôi đi xềnh xệch.


***


Ngay sau đó, báo VnExpress đã có bài viết: "Hình ảnh thiếu văn hóa tại lễ hội hoa", và tuy trong bài viết không nói đến ai thiếu văn hóa, nhưng người đọc có thể cảm nhận cái thiếu văn hóa của nhà cầm quyền và thấp hơn là những người tổ chức lễ hội.


Nhưng cái tựa đề "Hình ảnh thiếu văn hóa tại lễ hội hoa" dường như đã soi rọi tới bản chất văn hóa dưới thời Cộng sản, nó vạch trần cho thấy những công sức xây dựng đạo đức cách mạng, đạo đức Hồ chí minh hoàn toàn sụp đổ, đạo đức của con người giờ đây chỉ còn là giả dối, chụp giựt và nhất là bất chấp luật pháp, kẻ mạnh luôn là kẻ có lý.


Không thể chịu nổi hình ảnh trần trụi này, áp lực từ nhà cầm quyền lập tức được đè xuống VnExpress, và cái tựa đề: "Hình ảnh thiếu văn hóa tại lễ hội hoa" nhanh chóng được sửa lại thành:"Hình ảnh phản cảm tại lễ hội hoa"



***


Nhưng đã muộn, có rất nhiều báo đã lấy tin từ VnExpress với tựa đề: "Những hình ảnh thiếu văn hóa tại lễ hội hoa anh đào".



***


Và nó cũng được lưu trong cache của Google, tuy nhiên việc mở cache của Google từ Việt nam rất khó khăn và dường như là không thể, không tin bạn hãy thử truy cập link của hình dưới đây thử:



***


Nếu GTC không lầm thì nhà cầm quyền Việt Nam đã áp lực tới Google để những người dùng internet ở Việt nam không thể xem thông tin gây bất lợi cho nhà cầm quyền từ cache của Google. Nếu bạn cố truy cập thì sẽ nhận được những dòng:


We're sorry...



... but your query looks similar to automated requests from a computer virus or spyware application. To protect our users, we can't process your request right now. ...




Thế nhưng cây kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra, rồi chúng ta sẽ lần lượt thấy hết những gì đã bị dối trá, những gì là áp bức bất công đã bị che đậy bấy lâu nay.